Các khóa học đã đăng ký

MÌNH CHỌN NGỒI BUỒN CÙNG MỘT CHIẾC PIANO

Có mấy bận cuộc sống mình chao nghiêng, khi nhìn đâu cũng đầy rẫy những buồn lo và nỗi niềm riêng cần giải quyết. Thế giới ngoài kia không ai có nhiệm vụ phải nghe mình than vãn buồn đau, càng không ai có trách nhiệm gánh những cảm xúc tiêu cực mình đang che giấu. Nên như một lẽ tự nhiên thường tình, mình phải xây cho chính mình một ngôi nhà để chạy về trốn đi, nhà của mình có tất cả những bản thể mình phải cất giấu với thế giới bên ngoài, nhà mình ở có trách móc và hoài nghi, có cả những ủi an và thông cảm, và ở đó, luôn luôn có một chiếc đàn Piano.

Vì sao lại là một chiếc đàn Piano? Mình đã tự hỏi bản thân sau một lần mình gạc bỏ hết mọi thứ giấy tờ và câu chữ chất đống trong đầu đến mức đặc nghẹt, không còn chỗ thở, mình chỉ nhớ lúc đó đã thẩn thờ ngồi vào chiếc đàn Piano của mình, vô thức chơi những nốt nhạc lúc nhanh lúc chậm. 

Như bão tan rồi nắng vàng chiếu rọi, trong đầu mình ngay lúc đó là những hình ảnh tua vội về ngày đầu tiên đặt chân lên thành phố này, lần đầu cầm trên tay những đồng tiền do mình tự kiếm, những thất bại và những nụ cười, khung cảnh đẹp mình đã đi qua, bạn bè của mình, những người mình thương và những người thương mình, bà cụ già dưới chung cư nhét cho mình quả cam mọng nước mỗi khi về nhà lúc trời tối muộn, nhìn thấy mặt trời mọc lên cao vào một ngày mình không còn muộn phiền gì trong tâm trí... 

Và mình nhận ra, Piano cho mình thời gian để dừng lại, để về với chính bản thân một cách nguyên vẹn nhất. 

Thật khó để giải thích nguyên nhân, nhưng hầu hết khoảng thời gian mình được là chính mình, đều là lúc mình ngồi vào đàn Piano. Thôi thì tạm gọi thứ âm thanh mình tạo ra từ chính bàn tay mình, là phương thuốc chữa lành diệu kỳ từ bên trong trái tim đi, chỉ khi mình thật tâm tìm về, tiếng đàn Piano sẽ giúp mình mở ra. 

Người ta nói nhiều về những người trẻ đầy nghị lực, người ta nhắc mãi về những lí thuyết tiến lên và cố gắng trong cuộc sống. Nhưng không ai nói với những người trẻ rằng chúng ta có quyền buồn đau và tiếc nuối, thất vọng và trách móc, không ai từng nói với mình rằng nỗi buồn không xấu và niềm vui không phải là thứ duy nhất đáng được tận hưởng. 

Cho đến khi mình biết đến và tự tay chơi được Piano. Mình nhận ra nỗi buồn thì ra không xấu xí đến thế. Rằng những khoảng khắc mình rơi xuống thật sâu, chỉ là để mình có cơ hội ngước nhìn những vì sao nhỏ thật cao trên trời. Nếu buồn thì tắt hết đèn đi, rồi mình sẽ đánh bài It’s Your Day, để giữ gìn kí ức vẹn nguyên của nỗi buồn hôm nay mình có, cho một ngày mai với tất cả những hy vọng chưa thành hình. Nếu cần lấy một chút ủi an, thì mình lại mở toang cửa sổ, cho nắng chiều chiếu vàng cả một góc nhà nhỏ, lấp lánh bụi bay trên những phím đàn của mình, cho tiếng nhạc vỗ về cùng nắng chiều ôm vào lòng sưởi ấm, không sao nữa rồi, một ngày sẽ lại trôi qua. 

À thì ra, trở về nhà, cùng chiếc đàn Piano của mình, nỗi buồn đã không còn là điều đáng sợ. 

Bằng cách nào đi chăng nữa, dù là vẽ một bức tranh hay chơi một khúc đàn, đi dạo vòng quanh hay tìm cho mình một góc vắng, chỉ cần chúng mình biết rằng, tất cả những gì xảy ra ở hiện tại dù có tồi tệ hay khó khăn đến nhường nào, cũng không sao cả,vì tụi mình vẫn đang đi tiếp mà, chỉ cần là còn quyết định đi tiếp thêm một bước ở chặng đường này, thì thật là can đảm rồi có đúng không. 

Chỉ cần là còn đi tiếp, dù là chậm rãi hay chạy nhanh, dù là khập khễnh vì mới té đau thật đau, thì cảnh vật hai bên đường nhất định sẽ luôn đổi thay. Mình không dám hứa về một ngày mai luôn tốt đẹp với bất kỳ ai, kể cả bản thân mình, nhưng chỉ cần biết rằng, ngủ một đêm dài thì mở mắt ra mặt trời sẽ mọc, nếu ngày hôm đó có mưa cả sáng trưa thì hoàng hôn chạng vạng chiều nhất định sẽ là đẹp nhất. 

Thôi thì những ngày còn trẻ, chắc là còn phải buồn nhiều lắm, mình buồn cùng chiếc đàn Piano của mình vậy, thiệt là một nỗi buồn đẹp đẽ mà, đúng không ^^.


Cũ hơn Mới hơn


popup